Đi ăn ở Hoàng Ty
Friday, 20. April 2007, 08:47:47
Trần Thanh Nhân
Ông bà nói ăn được ngủ được là tiên. Tôi dạo này ngủ thì được nhưng ăn thì không vô, đang làm tiên bỗng hóa thành người… đau khổ, buồn không kể xiết
. Kiếp sinh viên mà, ăn bụi là chuyện đương nhiên. Tôi đoán nguyên nhân của vụ chán ăn này là do bấy lâu nay tôi toàn ăn cơm bình dân, liệu tiền chọn quán mà, hì hì. Cho nên cuối tuần vừa rồi, tôi quyết định dùng chút tiền tích cóp để rủ nhỏ bạn thân đi ăn nhà hàng. Chúng tôi chọn ngay Hoàng Ty ở Hoàng Văn Thụ để măm măm 2 món mà tôi thích nhất ở đó.
Món thứ nhất là bánh tráng phơi sương cuốn thịt luộc. Nghe nói món này có xuất xứ ở Tây Ninh. Sao mà tôi khoái cái món này thế không biết! Bạn tôi kể bánh tráng này được làm từ bột gạo, có pha một ít muối đậm hơn bánh tráng thường, khi tráng thì cũng được tráng dày hơn và trước khi đem ra sử dụng, bánh được phơi sương nhằm tiếp thêm tinh lực của trời đất. Cuốn cái thứ bánh tráng này không phải lo dễ rách như bánh tráng thường, vô cùng thuận lợi đối với một con bé tệ hại chuyện nữ công gia chánh như tôi đây. Thịt heo loại bắp giò luộc lên, xắt lát nhìn đẹp cực, tôi cứ tự hỏi không biết là người hay có máy chuyên dụng xắt mà nhìn đẹp thế không biết. Và đặt biệt nhất là chúng tôi được một mâm rau to, ôi, tôi vốn cầm tinh con trâu mà, nhìn thấy rau cỏ phong phú thế thật không thể kiềm lòng! Ngoài các loại rau thơm quen thuộc như cần nước, tía tô, rau răm, rau diếp cá, rau húng, tía tô, hẹ, còn có các loại rau có vị chua, cay, chát, ngọt, cay phần lớn chỉ có ở vùng Đông Nam bộ, là: lá lụa, rau cóc, lá săng máu, lá vừng, lá bứa, lá trâm ổi, lá mặt trăng, lá ô dước, lá sung dè, quế vị. Các loại rau tạo ra mùi thơm tổng hợp, người Tây Ninh gọi là “rau ngũ vị”, ăn vừa ngon miệng mà nghe nói vừa tốt cho sức khỏe như thuốc Nam vậy. Ngoài ra còn có củ kiệu, cà-rốt và cải trắng ngâm chua, giá sống, tiêu xanh… để cuốn chung. Nước chấm là nước mắm có pha một ít đường hoặc mắm nêm, có thể thêm ớt cho cay cay. Ngon tuyệt cú mèo!
Sau khi xử lý xong đĩa thịt thuộc ấy thì bụng cũng gần đầy, chỉ còn đủ chỗ để chứa thêm một thứ nữa thôi, đó là rau câu trái dừa. Tôi nghe một anh phục vụ của quán nói “công nghệ” làm rau câu này được “nhập” từ tận Malaysia cơ. Eo ôi xa thế!
Tôi từng măm rau câu trái dừa ở một quán khác rồi, nhưng công nhận là không thể sánh bằng chỗ này được. Đút từng muỗng rau câu vào miệng, vị dừa ngọt, thanh, mát lạnh tan ra, trong cái thời tiết nóng nực của Sài thành mùa này, cảm thấy sung sướng khôn tả!
Không biết tìm đâu ra bí quyết làm món này nhỉ, để hôm nào làm thử xem sao (Nghi quá, hì hì).
Tổng cộng bữa tối ấy chỉ có 71.000 VND mà thôi (có thêm hai ly trà đá nữa nhá), thật là đáng đồng tiền bát gạo! Má mi gọi điện, hỏi phải chăng ở Sài thành con gái má ăn uống khổ cực lắm phải không, làm sao mà được như má nấu. Tôi mới trả lời: “Ờ thì… khi nào má vô đây đi rùi con dắt má đi ăn món này, đảm bảo má thay đổi suy nghĩ liền hà, chỉ có điều… má chi, ha! Hihi!
”
Trần Thanh Nhân
Bài viết được trích từ blog http://my.opera.com/saigonzoom/blog/ho
Rất cám ơn tác giả của bài viết này